Anh Lê Hữu Ái là một nhiếp ảnh gia sinh ra và lớn lên ở Rạch Giá, Kiên Giang. Hai năm gần đây, anh đã nhiều lần đặt chân đến Hà Giang và dần cảm mến vùng đất địa đầu Tổ quốc này — nơi có những cung đường quanh co như dải lụa, những bản làng nép mình bên sườn núi, và con người chân thành đến mức chỉ cần gặp một lần là nhớ mãi.
![]() |
| Nhiếp ảnh gia Lê Hữu Ái tại Hà Giang. |
Từng con đường ở Hà Giang với anh không chỉ là lối đi, mà là câu chuyện. Con đường đá dẫn vào bản nhỏ, nơi khói bếp chiều bay lên từ mái nhà đất. Con đường đèo quanh co bên bờ sông Nho Quế xanh rì. Con đường đất đỏ lấm bùn sau cơn mưa, nơi anh từng dừng xe thật lâu chỉ để ngắm nhìn bầu trời trong xanh, yên bình. Tất cả những điều tưởng chừng rất đỗi bình thường ấy lại khiến một người sống tận miền Tây xa xôi thấy lòng mình dịu lại.
![]() |
| Bản Phố Là, huyện Đồng Văn, tỉnh Hà Giang. |
Anh kể lần đầu đến Hà Giang là một chuyến đi tình cờ, chỉ định chụp vài bộ ảnh phong cảnh. Nhưng rồi cảnh sắc nơi đây như giữ chân anh. Những buổi sáng sương giăng kín núi, ánh nắng len qua tầng mây, trẻ con nô đùa bên hàng rào đá… tất cả trở thành nguồn cảm hứng bất tận cho chiếc máy ảnh luôn đeo trước ngực.
Có lần, đúng dịp lễ hội, người ta rủ anh ở lại xem pháo hoa. Đêm ấy trời lạnh, gió núi thổi hun hút. Anh đứng giữa quảng trường nhỏ, xung quanh là tiếng cười nói của người dân địa phương. Pháo hoa nở rực trên nền trời đen thẳm — đẹp thật. Nhưng ngay khoảnh khắc ấy, anh chợt nhớ nhà da diết. Nhớ tiếng mẹ gọi ăn cơm, nhớ mùi canh chua miền Tây, nhớ cả tiếng xe chạy quen thuộc ngoài con hẻm nhỏ. Anh bật cười và nghĩ: Đâu ai muốn ngắm pháo hoa ở nơi cách gia đình 2.400km, nếu không vì đã trót yêu vùng đất này?
Có dịp đầu năm, anh mang theo một xấp bao lì xì đỏ, tìm đến bản làng quen thuộc để gặp lại những đứa trẻ từng lọt vào ống kính của mình. Không có sân khấu, không có tiếng nhạc, chỉ có tiếng cười trong veo vang lên giữa núi rừng khi các em nhận phong bao nhỏ xíu bằng hai bàn tay lấm lem đất. Anh bảo mình chẳng cho gì lớn lao, chỉ là chút quà đầu năm lấy may. Nhưng với anh, chính những nụ cười ấy mới là món quà. Và cũng từ những lần như thế, Hà Giang với anh không còn là điểm đến, mà giống như một nơi thân quen — nơi có những người chờ anh quay lại, không phải để chụp ảnh, mà để gặp nhau.
![]() |
| Mùa xuân đến với các em bé Hà Giang qua lăng kính nhiếp ảnh gia Lê Hữu Ái. |
Tình cảm dành cho Hà Giang của anh không ồn ào. Nó lặng lẽ như cách anh đứng hàng giờ chỉ để chờ một đám mây trôi qua đỉnh núi cho đúng khung hình. Anh nói mình không chọn Hà Giang làm nơi sống, nhưng lại chọn nơi đây làm chốn để quay về — mỗi khi cần tìm lại cảm xúc thật nhất của mình.
![]() |
![]() |
| Một mái ấm gia đình, giữa mùa xuân Hà Giang. |
Giờ đây, trong bộ sưu tập ảnh của anh, Hà Giang chiếm nhiều hơn bất kỳ nơi nào khác. Không phải vì nơi này đẹp nhất Việt Nam, mà vì với anh, nơi này có nhiều kỷ niệm nhất.
Và đôi khi, chỉ cần một nơi khiến ta nhớ, khiến ta muốn quay lại, thì khoảng cách 2.400km cũng hóa thành một chuyến đi rất gần.
Theo baovephapluat.vn




